(truyen cuoi tieu lam) - Chứa được cả xe công nông
Một ông nông dân lái xe công nông chở con gái lớn ra tỉnh mua sắm. Ông mua cho cô gái một sợi dây chuyền vàng rất đẹp. Trên đường về hai bố con bị một toán cướp chặn đường cướp sạch cả xe lẫn đồ . Hai người thất thểu đi bộ tiếp. Ông bố nói:
- Đời không biết thế nào mà lần. Đang vui vẻ thế mà loắng cái đã mất hết cả. Tội nghiệp con bị chúng nó lấy mất cái dây chuyền đẹp.
Cô gái nhìn quanh, thò tay vào chỗ kín lấy ra sợi dây chuyền. Ông bố vừa mừng vừa ngạc nhiên. Ngẫm nghĩ một lúc ông nói:
- Chán quá, hôm nay mà mẹ con cũng đi cùng thì chúng ta bây giờ vẫn còn xe công nông để đi !
-------------------
Máy đánh chữ
Hai vợ chồng nhà nọ quyết định sẽ dùng mật mã để ám chỉ “chuyện ấy”, nhằm tránh cho các con biết. Họ quyết định dùng từ “máy đánh chữ”. Một hôm, ông chồng nói với cô con gái 5 tuổi của mình: “Hãy đi nói với mẹ là bố cần đánh một lá thư”. Cô con gái chạy đi kể với mẹ, bà mẹ liền nói: “Bảo với bố là không thể đánh máy bây giờ vì chiếc máy đang bị treo băng đỏ”. Cô bé lại chạy đi báo với cha. Mấy ngày sau, bà mẹ nói với con: “Đi bảo bố là bây giờ bố có thể đánh máy được rồi”. Cô bé chạy đi, rồi quay lại và tuyên bố: “Bố bảo không cần đến máy đánh chữ nữa, bố đã viết thư bằng tay rồi”
----------------------
Mẹ: - Sao con luộc trứng lâu thế?
- Mười hai phút cơ mà, mẹ? – Con trả lời.
- Mẹ bảo con là trứng chỉ cần luộc 3 phút là chín thôi mà.
Con: - Nhưng con luộc tới bốn quả trứng cơ mẹ ạ ! Mẹ: - Sao con luộc trứng lâu thế? - Mười hai phút cơ mà, mẹ?
– Con trả lời. - Mẹ bảo con là trứng chỉ cần luộc 3 phút là chín thôi mà.
Con: - Nhưng con luộc tới bốn quả trứng cơ mẹ ạ !
-------------------------------
Buồn ngủ lắm rồi mà vẫn thấy bé Minh mang gương ra soi. Lúc này hai bờ mi đã nặng trĩu, đôi mắt muốn nhắm chặt lại, thế mà Minh vẫn cứ soi, cố để soi. Bà nó thấy lạ hỏi:
- Cháu làm gì vậy?
Bình vẫn nhíp mắt trả lời bà: - Bà ơi. Cháu muốn biết lúc ngủ cháu sẽ giống như thế nào.
Giờ kể chuyện, thầy đưa ra câu hỏi: - Một chiếc thuyền bị đắm trên sông có một vị vua, một cha, một anh. Vậy trò A, theo trò thì phải cứu ai trước?
- Dạ thưa thầy, em không cứu ai hết! - Ủa sao vậy? - Dạ, tại vì em không biết bơi!
---------------------
Cô bé ra công viên chơi thấy một thằng bé đang đá bóng. Thằng bé nhìn cô bé chế giễu:
- Tao có trái bóng đẹp không này? Mày có không? Cô bé oà khóc chạy về nhà kể với mẹ.1 lúc sau cô quay lại cv với 1 quả bóng to hơn đẹp hơn. Thằng bé thấy thế tức lắm. Hôm sau cô bé ra cv thấy thằng bé hôm qua đang đi xe đạp.Thằng bé nhìn cô bé khoe khoang:
-Tao có xe đạp đẹp không?Mày có không? Cô bé lại khóc chạy về nhà kể với mẹ.Một giờ sau cô quay lại cv với 1 chiếc xe đạp tuyệt đẹp và kiêu hãnh nhìn thằng bé.Thằng bé tức lắm, tụt quần xuống đầu gối chỉ vào chỗ ấy gào lên:
-Mày sẽ không bao giờ có cái này đâu! Cô bé oà khóc bỏ chạy và chỉ một lát sau đã thấy cô bé trở lại.Cô bé đứng trước mặt thằng bé, tốc váy lên và chỉ vào đó hét to:
-Mẹ tao bảo chừng nào mà tao còn có cái này thì tao muốn bao nhiêu cái như mày cũng có !!!
------------------------
Một thương gia đi công tác xa 2 tuần. Sau một tuần, ông gọi điện về nhà hỏi thăm tin tức. Người quản gia ấp úng mãi không thành câu nhưng bị gặng mãi nên ông ta cũng đành nói thật:
- Xin lỗi ông, nhưng chó của ông chết rồi.
- Chó của tôi! Làm sao lại có chuyện đó? - Bác sĩ nói là nó bị rối loạn tiêu hoá nặng do ăn quá nhiều.
- Ăn quá nhiều ư? Nhưng ông luôn cho nó ăn theo khẩu phần khoa học cơ mà? - Vâng, nhưng vì con ngựa đã chết, nên có một lần nó tự mò đến cái máng ăn của ngựa.
- Con ngựa chết rồi?
- Vâng, đấy là do chuồng ngựa bị cháy nên nó bị …
- Cái gì, làm sao chuồng ngựa lại bị cháy?
- Lính cứu hoả nói là vụ nổ biệt thự đã ảnh hưởng đến chuồng ngựa quá nặng
– Viên quản gia nghẹn giọng.
- Nổ biệt thự?
– Thương gia không tin vào tai mình nữa.
- Vâng, người ta nói là do gas. Gas bị xì, mà nến thắp quan tài mẹ ngài lại để gần ri đô quá, nên bị bắt lửa…
- Nhắc lại đi! Mẹ tôi… Mẹ tôi… làm sao?
– Thương gia hổn hển.
- Vâng, mẹ ngài mất do nhồi máu cơ tim. Bà ấy ko chịu được cú sốc khi biết vợ ngài đã bỏ đi theo em trai ngài.
----------------------
Cái này thì được Hai vợ chồng nhà nọ hay gây gổ và đánh lộn như cơm bữa. Một buổi chiều ăn cơm xong hai vợ chồng lại đánh nhau một trận tơi bời khói lửạ. Buổi tối, ngưòi ta nghe thấy chị vợ thì thào trong bóng đêm.
- Cái tay này hồi chiều đấm bà, xê ra !
- …
- Cái chân này hồi chiều đá bà, xê ra !
- …
- Cái mồm này hồi chiều cắn bà, chửi bà, xê ra !
- …
- Còn cái này thì được. Cái này hồi chiều chẳng làm gì với bà hết.
-------------------------
Thỏ nhặt được khẩu súng…sướng quá chạy tung tăng khắp rừng…gặp gấu thỏ Hắng giọng:
-Gấu lại đây bố bảo
Gấu: bố đéo lại
Thỏ: mày thích nát đầu ko??? nói rồi thỏ rút súng chĩa vào phía Gấu
Nhìn thấy súng Gấu sợ quá bén lại gần chỗ thỏ Thỏ sướng quá dọa típ: Gấu ngồi xổm vào gốc cây…
Gấu bực quát lại: bố đéo ngồi.. T
hỏ vung vẩy cây súng: Á con chóa này mài chán sống hả..
Gấu tái mặt ngoan ngoãn ngồi xổm gốc cây
Thỏ: Gấu mày ị đi tao coi Gấu: toa ko buồn ị làm thế nào
Thỏ chĩa súng vào đầu Gấu: buồn chưa???
Gấu sợ quá: cố rặn ra dc vài cục..mắt rớm rớm nước..
Thỏ: Gấu Mày cúi xuống ăn đi…
Gấu : tao ko ăn…
Thỏ: ăn ko tao bắn..
Gấu ko nhịn nổi vừa khóc vừa gào…tao ko ăn tao ko ăn..mày bắn mẹ mày đê…
Thỏ giơ súng bóp cò…TẠCH…TẠCH…hai phát déo nổ..
Thỏ: anh Gấu ơi…
Gấu: Đệt con mịa mài cái giề??? … ….
Thôi anh để đấy em ăn cho ….
--------------------------
Đêm tân hôn chàng hỏi nàng:
- Em đang nghĩ gì vậy, em yêu?
- Cô vợ e thẹn đáp: Cũng như anh thôi.
- Nào, vậy thì hai ta cùng xuống bếp chén nốt chỗ bánh ngọt đi!
----------------------
Bé Phương hỏi mẹ:
- Sao có người tóc bạc, có người tóc đen hả mẹ?
Mẹ: - Người già hơn nên tóc bạc.
Bé Phương lại hỏi: - Thế nào là già hơn hả mẹ?
Mẹ: - Ai sinh ra trước thì già hơn chứ sao?
Bé Phương làm lạ hỏi: - Thế sao con sinh nhật con trước sinh nhật của bà mà tóc bà lại bạc trắng vậy?
------------------------
Một phụ nữ phàn nàn với cha xứ về con vẹt của mình.
- Thưa cha, lũ vẹt cái nhà con chỉ biết nói một câu: “Hi, chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không?”
- Thật là tục tĩu! Ta sẽ giúp con việc này.
Hai con vẹt Francis và John của ta suốt ngày cầu nguyện và đọc Kinh thánh, hãy mang vẹt của con đến nhà ta. Chung một lồng với chúng, chắc chắn lũ vẹt nhà con sẽ được dạy dỗ về sự lễ độ và tôn kính.
Người phụ nữ mang hai con vẹt cái của bà ta đến nhà cha xứ. Thấy hai con vẹt đực đang cầm quyển kinh và lâm râm cầu nguyện, bà ta liền thả hai con vẹt cái của bà vào với chúng. Các ả vẹt cái liền la lên:
- Hi, chúng em là dân chơi nè! Các anh có muốn vui vẻ không? Yên lặng… Một con vẹt đực sững sờ buông rơi quyển kinh, ngó qua bạn nó và thốt lên:
- Francis! Cậu thấy không, những lời cầu nguyện của chúng ta đã được linh ứng rồi.
------------------------
Một ông chồng vốn tế nhị và nể vợ, nghe nói vợ có chuyện mèo mỡ, vẫn định bụng khi nào có dịp sẽ nhắc nhẹ cho vợ biết. Một hôm, gặp vợ đang ngồi ăn ốc ở chợ, ông ta rất lịch sự đến gần mẹt ốc rỉ tai vợ:
- Em cứ yên chí ăn ốc đi, còn vỏ, anh sẽ đổ cho.
- !!!!!
----------------------
Răng đau
Hai vợ chồng đang đi nghỉ hè thì phải đến phòng nha sĩ.
Người vợ nói: - Chúng tôi đến để nhổ răng. Nhưng tôi không cần thuốc tê vì tôi đang rất vội. Xin ông vui lòng nhổ nhanh để chúng tôi tiếp tục du lịch.
Nha sĩ khen ngợi sự can đảm của bà và hỏi: - Nào, răng nào đau?
Lúc ấy, người vợ quay lại phía ông chồng: - Anh ơi, chìa răng ra đi! * * *
---------------------
Người tuyết
Một ngày mùa đông băng giá, tôi đi trên đường phố và bỗng thấy trước mặt mình có một người. Người này trông giống hệt người thật, nhưng lại như được đắp bằng tuyết. Cái áo bành tô ông ta mặc trông cũng giống hệt áo thật, nhưng lại như được làm bằng tuyết. Cả chiếc mũ lông ông ta đội trông cũng y như thật, nhưng lại như làm bằng tuyết. Và bộ mặt ông ta trông hệt người thật nhưng lại như được đắp bằng tuyết…
Tôi đã cảm thấy đúng cái điều mà Mi-kê-lăng-giê-lô đã cảm thấy khi ông tạc xong pho tượng Moi-sê: dù được tạc bằng đá cẩm thạch nhưng lại trông y như người thật, nó giống đến mức mà nhà điêu khắc lừng danh đã phải gõ búa vào pho tượng và bảo:
- Hãy nói đi!
Nhớ lại chuyện đó, tôi bèn đấm vào người tuyết và nói:
- Hãy nói đi!
- Sao? Xe buýt đã đến rồi ư? – Người tuyết thốt lên. * * *
-------------------------
Cách hay
- Có cách nào để ít phải tặng quà sinh nhật cho vợ không?
- Có chứ. Cậu hãy lấy cô vợ sinh ngày 29 tháng 2 vì như thế 4 năm cậu mới chỉ phải tặng quà sinh nhật có một lần. * * *
-----------------------
Thói quen
Hai diễn viên điện ảnh lâu ngày mới gặp nhau:
- Mình vừa làm xong “Buổi sáng ở trên giường”.
- Có “dữ dội” không?
- Ồ, họ chỉ cho mình có mỗi một ổ bánh mì và trứng. * * *
-----------------------
Hà tiện
Một người Scotland (nổi tiếng về tính hà tiện) chở bạn gái đi ngang qua một nhà hàng sang trọng. Cô bạn gái chép miệng:
- Mùi thức ăn thơm quá!
- Ồ, chờ chút, anh sẽ đưa em ngang qua nhà hàng lần nữa để em có thể ngửi nhiều hơn.
----------------------------
Xe xịn
- Dạo này cậu vẫn lái xe cho công ty đấy chứ?
- Ừ, vẫn đều.
- Công ty của cậu có ăn nên làm ra không? Xe của cậu có phải xe xịn không?
- Phải nói là liên tục phát triển, xe mình thì đầu bảng rồi, nhạc sống này, phù hiệu chạy dọc hai bên này. Loại 12 chỗ ngồi và một chỗ nằm.
- Bốc phét! Xe thời nay xịn nhất cũng chỉ có cát- sét, làm gì có nhạc sống?
- Cậu quên công ty mình là công ty môi trường đô thị, mình là lái xe “Phục vụ tang lễ” mà? * * *
-----------------------
Số
Một bà hỏi bạn: - Tại sao lại có những cô gái trẻ thích lấy chồng già nhỉ?
- Ồ, tất cả đều do số thôi.
- Số phận ư?
- Không, 4 con số 9 của vàng ấy! - !!! * * *
------------------------------
Ngụy biện
- Hồi trước anh nói trái tim anh không thể nào chia sẻ…
- Ừ, anh vẫn nhớ!
- Vậy tại sao anh đi với con nhỏ đó?
- Anh đi với người ta bằng đôi chân em ạ! * * *
-------------------------
Hồi tưởng
Đêm kỷ niệm hai năm ngày cưới, vợ áp mặt vào ngực chồng nũng nịu:
- Anh yêu! Giờ này cách đây hai mươi năm mình đang làm gì? C
hồng thở dài: - Mình… đang đếm phong bì! - !!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét