Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Truyện cười tiếu lâm hài hước nhất phần28

Truyen cuoi tieu lam hài hước nhất được sưu tầm và cập nhật liên tục, đọc là không thể nhịn cười - phần 28: Rơi mất bánh xe


(Truyen cuoi tieu lam) - Rơi mất bánh xe

Mary lần đầu tiên lái xe, đang đi trên đường, cô chợt nghe thấy tiếng lộc cộc dưới xe. Dừng lại, xuống xem cô phát hiện thấy một bánh xe vừa to, vừa nặng ở dưới gầm. Phải nặng nhọc, khổ sở lắm cô mới vần được nó lên xe, cũng vì vậy mà quần áo bẩn thỉu, mặt mũi lấm lem.

- Về đến nhà, ông chồng thấy vậy hốt hoảng: Em làm sao mà trông kinh khủng thế này?

- Một bánh xe long ra, nên em phải bê nó lên chở về.

- Nhưng đây là nắp cống ngầm mà, em không mang trả lại thì công an đến nhà đòi bây giờ.


==============

Khách hàng: 1080 hả, cho em hỏi loài gà có bệnh đồng tính không?

1080: Sao em hỏi vậy?

Khách hàng: Vì em thấy con gà trống nhà em cứ rượt theo một con gà trống!

1080: Vậy nhà em có mấy gà, mấy trống mấy mái?

Khách hàng: Dạ, chỉ có hai con gà trống thôi ạ!

1080: … tút… tút… (Nghe nói là cái điện thoại ở tổng đài 1080 ngã ngửa ra bất tỉnh, nên liên lạc bị gián đoạn!)


=============

(Truyen cuoi tieu lam) - Dẫu cho…

Anh hỏi em gái:

- Sao mày không dẫn ghệ mày đến nhà cho tao coi giò coi cẳng ?

- Em đã mời rồi nhưng anh ấy bảo: “Điều đó không cần thiết! Dẫu cho anh của em có xấu xí, khó tính cỡ nào anh vẫn yêu em mà!”


==============

Sau chiến dịch “Mùa hè xanh”, các chiến sĩ đã trở về “đơn vị gốc”. Một sinh viên ở TP. HCM đã nhận được lá thư cảm ơn của một “em gái miền Tây” gửi đến. Trong thư có đoạn viết:

- “… Hè qua củn nhờ anh dại cho em biết độc xách, biết coi báo, dí biết viết thơ, em man ơn anh giữ lắm… Em có một cái mông ướt niếu xang năm anh dìa đây nữa, em xẽ cho anh ăn… trái xầu riêng hột lép côm dàng thôm lắm!”.

Đọc tới đây, anh SV nọ đổ mồ hôi hột. Thằng bạn đọc ké, cười rầm rầm:

- “… Cái mông ướt, trời ơi, cái mông ướt!”.


===============

Thí sinh đầu đi vô. Ông thầy hỏi:

- “Cái nào nhanh hơn, ánh sáng hoặc âm thanh ?”

Đáp: “Tất nhiên là âm thanh !”

Hỏi: “Căn cứ vào đâu ?”

Đáp: “Khi em bật ti-vi lên… trước tiên em nghe được tiếng… sau đó mới thấy hình.”

Thầy: “Rớt. Mời thí sinh kế tiếp.”

Thí sinh kế đi vô và cũng bị hỏi y chang như vậy.

Đáp: “Dĩ nhiên là ánh sáng!”

Thầy (cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe câu trả lời): “Em có thể giải thích tại sao không?”

Đáp: “Khi em bật ra-đi-ô… em thấy cái đèn đi-ốt cháy sáng lên trước… sau đó mới nghe âm thanh.”

Thầy: “ĐI RA! Rớt! Kêu thí sinh cuối vô!”

Lần này thầy giáo moi ra đèn pin và cái còi. Trước mặt học trò ông ta bật đèn và bấm còi cùng một lúc.

Hỏi: “Em nhận được cái gì trước: ánh sáng hoặc âm thanh?”

Đáp: “Ánh sáng.”

Hỏi: “Tại sao?”

Đáp: “Dễ ợt! Đôi mắt con người nằm trước hai lỗ tai”


=================

Hai sinh viên gặp nhau:

- Thằng Khánh vừa nhập viện đấy. Tao với mày mua bánh mì đến thăm nó nhé!

- Cái gì?

- Thế đến thăm người ốm người ta thường mang theo những gì?

- Thì cam, đường, sữa…

- Đấy! Bánh mì mà chấm sữa thì tuyệt! Mà nó thì khối đứa mang sữa tới thăm rồi, mang bánh mì đến là đúng điệu nhất!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét