Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Tổng hợp truyện cười ngắn hay vô đối p23

Tổng hợp truyện cười ngắn cực hay, hài hước…cùng thưởng thức những giây phút cười thật sảng khoái - phần 23: Can đảm lên anh

anhdep

Hoãn thế nào…

Ông nọ có cô “con gái rượu”, không hiểu sao chẳng có gã trai làng nào đến cưa cả, mãi mới thấy có nhà ông bà là bạn cũ đến mai mối cho con trai. Sắp đến ngày cưới, hôm nay chàng rể tương lai đến chơi.

Trong lúc nhấp chén trà trò chuyện, thấy “ông” con rể tương lai nói đến chuyện cưới xin, ông bèn tranh thủ dặn dò cẩn thận:
- Con gái bác, cháu ở xa nên chưa hiểu đấy thôi, nó là con gái út trong nhà.
- Dạ, việc này cháu biết!
- Ý bác là sau này cháu cũng nên chiều nó một tí.
- Cái này cháu làm được ạ!
- Ngoài ra, nó vốn là đứa ăn ít, nhưng mà bù lại nó… ngủ rất nhiều, ngủ từ chập tối đến lúc mặt trời quá ngọn tre mới dậy.
- Vâng!
- Mà đặc biệt là khi ngủ lại hay ngáy to, nghiến răng ken két, chó mèo cũng phải sợ. Cháu cũng nên thông cảm…
- Dạ, cháu hiểu! – Anh con rể tương lai đáp.
- À, mà còn chuyện này nữa: Nó đi đứng cũng không được nhẹ nhàng cho lắm, nhiều lúc cứ bước huỳnh huỵch, có khi… rung cả nhà cả cửa ấy.
- Dạ, cháu đã thấy rồi ạ!
- Hơn nữa, nó còn có khuyết điểm nhỏ là giống tính bác.
- Giống thế nào ạ?
- Ấy là cứ mỗi lần… uống bia rượu vào là lại hay to tiếng, cáu gắt nhặng xị ngậu lên, nhiều lúc đập phá đồ đạc. Cho nên cháu cũng phải hiểu để mà…
- Dạ! Chính về đặc điểm này, hôm qua cháu và gia đình mới được biết, nên hôm nay bố mẹ cháu cho cháu sang thưa chuyện với hai bác.
- Sao cháu?
- Xin phép cho cháu được hoãn đám cưới lại…
- Hoãn à? Không vấn đề gì. Thế cháu và gia đình định hoãn đến bao giờ vậy?
- Dạ! Hoãn… vĩnh viễn bác
 
============== 

Tặng hoa

Hai người bạn hỏi thăm nhau:
- Tối qua, cậu đến nhà nàng chơi vui vẻ chứ?
- Ừ, tớ đứng dưới cửa sổ nhà nàng hát tình ca và cô ấy ném xuống cho tớ một cành hoa...
- Lãng mạn quá, thế còn đầu cậu bị sao thế?
- À... vì cô ấy đãng trí không... rút cành hoa ra khỏi bình!
 
============== 

Ăn cướp gặp ông già

Nửa đêm có tiếng gõ cửa, ông chủ nhà cẩn thận không mở cửa mà chỉ hỏi:
- Ai đó?
- Cướp đây
- Muốn gì?
- 15 cây vàng
- Một tạ rưỡi được không?
- Không đùa, nếu “câu giờ” thì cả ngôi nhà này sẽ bị thiêu trụi đấy.
- Tôi không đùa. Một tạ rưỡi vàng có được không?
- Vậy thì mang ra đây.
(Ông chủ nhà quay sang vợ)
- Em yêu, cục vàng của anh, ra gặp họ đi!

===============

Can đảm lên anh

Một anh chàng say khướt về nhà đập cửa gọi vợ: "Em yêu, anh vừa đi gặp bạn học cũ..."
- Ồ, là anh đó à? Vâng, chuyện đó bình thường mà.
- Anh nhậu hết tháng lương rồi.
- À, em có thể hiểu.
- Xe anh bị cảnh sát giữ...
- Chuyện đó đương nhiên thôi.
- Ôi, em đúng là người phụ nữ hiền dịu nhất đời! Mà em ơi, anh đã trót tặng cho một cô gái chiếc nhẫn vàng của anh rồi.
- Ơn Chúa, em thật là may mắn!
- Sao? Em vui ư?
- Vâng, vì em chỉ là hàng xóm của anh thôi. Còn vài bước chân nữa là anh tới nhà rồi, hãy can đảm lên và chúc anh may mắn!
 
=============== 

Bánh…

Một cô gái xinh đẹp nọ mắc tật ham ăn. Khó có gánh hàng rong nào đi qua nhà cô mà “thoát” nổi. Cô ăn vặt đến nỗi, lúc nào mở miệng nói cũng có chữ bánh. Chồng cô phải nghe nhiều “bánh” quá, nên cứ hễ ai nhắc tới hàng vặt, quà rong là đùng đùng nổi giận. Một hôm hai vợ chồng đang ở trong nhà, bỗng mưa như trút nước. Anh chồng bảo:

- Em ra xem trời thế nào?
Cô đến bên cửa sổ nhìn rồi nói:
- Anh ơi, mưa to lắm, cọng mưa có sợi dài như bánh canh, sợi ngắn như bánh lọt.
Anh chồng giận quá:
- Bảo cô xem mưa lớn nhỏ, nước nhiều ít, mà nói gì có bánh trong đó?
Cô hoảng hồn, mở cửa xem lại rồi thưa:
- Anh ơi mưa to thiệt mà. Chỗ nước lên cao dày như bánh phồng, chỗ mỏng như bánh tráng vậy đó.
Chịu hết nổi, anh chồng bạt tai vợ. May sao cô né được, tay anh chồng đánh trúng vào ngực vợ. Cô vợ chạy lại nấp sau cột nhà, bù lu bù loa khóc:
- Chồng người ta hiền khô, chồng mình thì nóng như cái bánh cam. May mà tôi né kịp, anh đánh trúng… hai cái bánh bao. Nếu né không kịp anh đập gãy… bánh chè tôi rồ
 
================ 

Vâng dạ…

Anh chồng đứng giữa nhà, mắt trợn ngược như Trương Phi, tay chống nạnh, miệng quát ầm ầm:
- Cô không bỏ thói bắt nạt chồng thì tôi đuổi về nhà ngoại ngay đấy, rõ chưa?
- Dạ!
- Ngay từ tối nay tôi sẽ thường xuyên đi nhậu với bạn bè, khi tôi về nhà say khướt thì cũng không được cằn nhằn…
- Dạ!
- Còn phải giúp tôi cởi áo, xoa dầu và an ủi tôi rằng cần phải rèn luyện, phải uống nhiều hơn nữa cho bằng anh bằng em.
- Dạ!
- Riêng tiền lương, tôi thích đưa bao nhiêu thì đưa, không đưa cũng phải mỉm cười duyên dáng.
- Dạ!
- Nếu có cô nào gọi điện mà không có tôi ở nhà thì phải trả lời dịu dàng, và nhẹ nhàng thông báo ngay khi tôi vừa về nhà.
- Dạ!
- Còn việc nhà thì tự cô phải…
- (Tiếng gào từ ngoài sân) Anh ở nhà làm cái quái gì mà để quần áo đang phơi bay hết xuống đất thế này? Được ngày chủ nhật lại nằm ườn ra đấy phải không?
Anh chồng hoảng hốt tắt đài, tháo cái băng cát-sét ghi toàn tiếng “dạ” của vợ ra rồi lập cập nhét ngay vào gầm ghế, miệng lẩm bẩm: “Sao sư tử về sớm thế?”.
 
================ 

Hiểu nhầm

Anh chàng nọ lại mắc phải tính hay run rẩy nói lắp. Chàng yêu một cô gái khá xinh đẹp và vui tính. Đến lúc tỏ tình, chàng lấy hết tinh thần, thổ lộ với nàng:
- Anh ... anh yêu... yêu em... em.
- Thế thì để anh ấy nói chuyện đó với nó.
- Ồ không, xin lỗi, anh... anh yêu em.
- Thế thì để anh ta nói với em.
- Không, anh muốn nói: Anh yêu em... em.
- Vậy thì anh đi mà nói với nó.
- !!!
 
 ================

Chuyện nhà văn…

Trời đã về khuya, vợ nhà văn Dumas đang trong phòng ngủ gọi chồng:
- Khuya rồi, anh vào đi ngủ đi!
- Chưa được đâu, – nhà văn nói. – Nhân vật nữ trong tiểu thuyết của anh đang nằm trong tay gã đàn ông bắt cóc nàng. Anh phải cứu cô ta cái đã.
- Cô ta bao nhiêu tuổi? – vợ nhà văn hỏi.
- Hai mươi.
- Thế thì tắt đèn, đi ngủ. ở tuổi đó cô ta tự xử trí được rồi.
 
================ 

Cưỡng Hiếp

Một cặp tình nhân đang tình cảm trong một công viên vắng vẻ
anh chàng thì thầm:
Em có kêu mọi nguời không nếu bây giờ anh cưỡng hiếp em?
Cô gái:
Chỉ khi nào anh không đủ sức mà thôi!
Chàng trai:!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét